(TTQN) Đi nhanh con, lời thúc giục cu Phúc đi theo má nó để trớ con bão số 9 sắp đổ bộ vào đất liền. Có chi đâu mà má sợ dữ vậy, người ta có ai chuẩn bị gì mà má lo thế...Mày thì biết gì, cái nhà này mà không chống, che chắn lại nó làm cái ầm thì mình ở đâu. Người ta giàu có bỏ tiền xây lại mình lấy chi đây, mày có nghe tao không thằng quỹ.
Nó đi mà mặt thì ngoãnh lại với tụi bạn. Ở cái xã nghèo này có ai nói gì đến bão đâu, họ vô tư như chưa có chuyện gì, cứ tới đâu thì mặc, ngày xưa ông bà ta có biết trước chi mô mà vẫn có gì đâu mỗi khi bão vào. Nó mặc kệ má nó chạy đi mua dây kẽm, tìm cây chống nhà, neo cữa. Nó ngồi đó ấm ức vì má nó kêu về, nó muốn chơi với bạn nó...

Chỉ duy nhất, má nó lo cho cái nhà nhỏ này, căn nhà mà má nó đã cố gắng cả đời mới làm nên, sau này cũng là của nó nhưng nó vô tư quá, nó chưa hiểu hết, nó đâu biết rằng căn nhà đó được như ngày hôm nay má nó đã đánh đổi bao nhiêu công sức… Căn nhà bốn vách, xây một lớp gạch, không tô, màu đỏ chói, một cánh cửa nhôm kẹp tre.
Gia tài chỉ có chiếc giường cho hai má con, cái ti vi, cái tủ sắt thế là hết. Bão sắp vào, vậy mà mọi người xung quanh làng nó tỉnh bơ, đàn ông trong làng còn xúm nhau nhậu nhẹt, hát hò. Con người nơi đây không ai có cái vẽ lo tránh bão, họ thật vô tư, nhiều người còn nhìn má nó cười quởn làm cho nó dị thêm.
Nó vẫn ngồi trước hiên nhìn má làm, không nói một câu ,vẽ mặt rầu rỉ khó chịu. Nó cũng chẳng cơm nước giúp má, nó lì ra đó mặc má nó chửi rủa…

Đài phát thanh vẫn phát nhiều chương trình, nó ngồi đó lắng nghe nhưng chả có cái gì nói về cơn bão sắp tới. Nó càng tức má nó hơn, nó không chịu làm gì cả, nó bỏ đi khi trời đã tối…
Đêm đó nó về, má nó đã để sẵn tô mì gói ngay trên bàn cho nó, ngụi ngắt, sợi mì bở sệt, nhão ra, nó nhìn thấy ớn nhưng cũng phải cố nuốt. Nó chẳng dám hỏi về cơm bởi nó sợ má nó, sợ má chửi… Má nó đã chuẩn bị xong, đang theo dõi thời sự về cơn bão. Nó rủ má nó đi xem văn nghệ đầu làng, vậy là má nó chửi …
Bão mà nghệ với văn cái gì? Nhà cửa không lo, ở nhà đây, mày mà đi tao đánh què cái cẳng bây giờ. Nó ngồi đó im lặng, đợi má nó chăm chú vào cái ti vi theo dõi cơn bão nó chuồn lẹ. Ở đầu làng người ta đông như hội, gái trai già trẻ người người tranh nhau tìm cho mình chổ ngồi gần sân khấu nhất. Hôm nay thời tiết không thuận lợi cho buổi văn nghệ, gió riu riu từng đợt, đôi khí ù mạnh làm rung sân khấu, vậy mà người ta đâu có để ý. Không khí quá vui làm người dân nơi đây quên mất là mình sắp đối mặt với cơn bão lớn, gió giật lên cấp 14.

Nó cũng vậy, hào hứng bên lũ bạn,vui sướng với từng tiết mục biểu diễn. Nó đâu biết rằng cơn bão này có thể làm căn nhà của má nó bay tung lên trời như cánh diều, làm tan nát cái làng nghèo quê nó. Cũng không thể trách cho nó được, bởi mọi người ai cũng như nó, chỉ có riêng má nó vẫn nóng ruột chờ đợi để đối phó với cơn bão.
Má nó ngồi nhà mà ruột gan như có lửa đốt, đi ra đi vào đợi nó về. Trời bắt đầu đổ mưa, gió thổi nhẹ từng cơn, buổi văn nghệ cũng tạm dừng nữa chừng vì thời tiết. Người người bắt đầu ra về, nó cũng vậy, nhiều người vẫn đùa với nhau, cứ về ngủ chờ bão. Đàn ông có người rủ nhau uống rượu đợi bão. Họ vô tư quá, chính quyền cũng vậy, không một ai nghỉ bão sẽ vào làng mình, không một ai ngoài má nó…
Trời về khuya cái làng nó yên tỉnh đến lạ thường, mưa vẫn ríu rít từng cơn nhỏ to, gió rào từng đợt. Nó đã chìm trong giấc ngủ, còn má nó vẫn ngồi đó dù chương trình ti vi đã hết từ bao giờ.
Má nó ngồi đó lạnh người với từng cơn gió,trời gần sáng gió bắt đầu mạnh từng đợt, gió lồng vào nhà làm tung tấm rềm che bàn thờ. Nó chợt thức giấc, thấy má nó vẫn ngồi đó, gồng mình bên cây đèn bạch lạp, lúc này điện đã cúp từ bao giờ. Nó lại gần má nó tựa vai, ôm má vào lòng.

Bão vào hả má? Ừ chứ còn gì nữa, mày ngủ đi ra đây chi, gió thổi bay mất giờ, tao biết tìm mày ở mô. Đi ngủ đi! Nó không nghe vẫn ngồi bên má nó, lúc này gió mỗi lúc càng mạnh làm má nó càng lo. Nó bắt đầu sợ, ôm chặt má vào lòng.
Gió lồng vào nhà nó, thổi phăng chiếc đèn và mớ sách vở nó để trên bàn. Từ trên mái nhà vài viên ngói củ bể vụn rơi xuống, xít trúng đầu hai má con. Căn nhà bắt đầu rung rung làm má nó sợ toát cả mồ hồi. Nhìn ra vườn hầu như hàng cây bạch đàn trước nhà đã ngã quèn xuống đất, đâu đó vài cây đã bứng gốc nằm chềnh chê bên góc nhà má nó. Ngói lại rơi, lần này ngói rơi cái ào không còn từng viên nữa.
Nó sợ quá khóc nức nở, bò xuống dưới gầm gường nằm ở đó mặc cho nước chảy lay láng trong nhà, nó lạnh run vì ướt, nó biết thế là hết. Ngoài kia má nó vẫn bám lấy cái cửa nhôm kẹp tre mặc kệ ngói rơi vương vãi đầy nhà. Ánh sáng tràn vào nhà nó, nó thấy má nó rỏ hơn, má nó đang cố kéo cánh cửa, gì lại vì gió, má nó đang vật lộn với gió để giữ lại những gì có thể.

Nó thấy má nó yếu dần, nó chạy ra bên má nhưng gió mạnh quá. Bực ! cánh cửa tung ra kéo hai má con nó đi theo vài mét, té xập. Hai má con nhìn theo cánh cửa bay ra xa mà quên mất tính mạng mình đang bị đe dọa. Má nó cố diều nó về lại cái gầm giường nơi có lẽ là an toàn nhất. Má nó la lên, cứu cứu nhưng không đủ lớn để ác lại tiếng rù của gió…
Mà người ta có nghe thì cũng chẳng có ai dám mò sang nhà nó. Họ cũng đang như hai má con nó thôi, có thể còn hơn hai má con nó cũng nên. Họ cũng đang sợ, gió đã lên cấp 14 rồi, ngoài xa kia mọi thứ bay tung tóe, nhất là những tấm tôn nó có thể chặt đứt bất cứ thứ gì vướng phải. Không một bóng người, toàn cây và lá bay vù vù…Má nó biết chuyện tồi tệ nhất sẽ đến, khi nhìn cái tư vi vở toan vì ngói rơi má nó mới chui vào gầm giường với nó. Nó ôm má khóc và má nó cũng vậy, hai má con nhìn cái nhà rung lên từng đợt, rồi cũng đổ ầm.
Khi gió bắt đầu lắng ,má và nó đã đứng lên đống đổ nát ,nơi đây chính là mái ấm của má và nó.Má nó sững người không tin gì nữa, như người mất hồn ,nó cũng ngơ ngát không khác gì má nó.Nó dạo quanh tìm lấy lại những gì còn có thể. Nó gom đống sách vở bị ngói đè lên, ướt sũng và cố tìm lấy vài cây viết bi mà cậu nó đã tặng cách đây vài ngày. Cách đó vài mét má nó gục đầu ,rầu rỉ..
Xung quanh nó chẳng khác gì một bãi rác, ngôi làng nó ở nhiều nhà như vậy, người ta cũng ngồi thẩn thờ như má nó. Bên kia đã có người chết, một ,hai , ba gì đó… sự ồn ào, tiếng khóc đang bao trùm cái làng vốn yên tỉnh tự bao giờ. Người già xúm nhau nhỏ to, lần đầu tôi thấy cơn bão như vậy đấy.
Ghê thật! Người làng sững sờ với sự tàn phá của cơn bão, khủng khiếp thật đến nổi người ta tự lo cho gia đình mình chưa xong lấy đâu giúp người khác. Ai cũng ngở ngàn đổ lỗi cho mình quá chủ quán. Mưa vẫn còn nặng hạt nhưng người ta có để ý gì đến mưa đâu, đã quá nữa ngôi làng bị trống mái, sập nhà..
Nó vẫn đi đi lại lại trên đống đổ vụn đó, lẫm bẫm cái gì đó không rõ. Đằng kia má nó vẫn ngồi đó nhìn về phái xa xăm. Rồi chính quyền cũng đến nhà nó, má và nó vẫn còn đó, ướt đẫm vì mưa, quên mất cái lạnh, cứ thẫn thờ. Người ta đưa má và nó đến nơi trú tạm với cái thùng mì tôm phát vội.

Ngồi đó, bão đã đi qua 6 tiếng rồi, má nó vẫn còn thẫn thờ, cứ nhìn về căn nhà ấy, căn nhà mà nó có chịu che ,chống bão với má nó đâu. Má nó khóc,nó biết,nó hiểu, nó thương má nó, nó cũng khóc. Nó ước thời gian quay lại, nó sẽ nghe lời má nó, nhưng dù có nghe lời thì với cơn bão đó nó và má cũng chẳng làm được gì.
Đã một tuần trôi qua má và nó vẫn ngủ nơi trú tạm cùng nhiều gia đình. Giờ không còn bữa cơm cá hay dưa cà mà chỉ vài gói mì nuốt vội .Hằng đêm má nó lại khóc bên nó, thì thầm vào tai nó khi nó đang hơ lữa những trang sách,trang vở…
Quê mình miền trung là vậy con à, nắng thì cháy người, mưa thì dầm dề, lũ lụt, bão năm nào cũng có khắc nghiệt lắm. Người ta đã bỏ xứ đi gần hết rồi đó ,ở đây có ai khá lên đâu con, cái nghèo bao trùm lên dân, người ta cứ thế mà nghèo quanh năm. Mai này lớn lên ráng học thành tài con nhé, xây cho má căn nhà nhỏ vững chắc. Chứ có đừng bỏ xứ mà đi như người ta, mình là người miền trung, số phận mình là nơi đây, cay đắng và khắc nghiệt lắm nhưng phải chịu con à. Nó cũng đã đủ lớn để hiểu những gì mà má nó nói trong nước mắt. Nó vẫn thế ngồi đó nhìn má, nước mắt lăng dài trên má, nó ôm má nó vào lòng…đặt nụ hôn lên tráng má nó như tự hứa với lòng mình.
Sau này, nghe nói gia đình nó cũng có được căn nhà tình thương do những nhà hảo tâm trên mọi miền đất nước gửi tặng. Nhưng cũng chẳng biết được vì còn nhiều thủ tục rườm rà… Nó và má nó rồi cũng sẽ trở về với cuộc sống như mọi ngày, sẽ đối mặt với nhiều cơn bão còn hơn thế nữa, bởi miền trung là vậy.
PHẠM TRẦN

anphunl
:
|
Giờ mới biết được cái bút danh Phạm Trần của ai. Viết hay lắm, cố gắng phát huy nghe! Ban đầu đọc tưởng là chuyên của chính tác giả chứ, tại thấy thằng con hư |
vietbk85
:
| Đúng là thiên tai không chừa một ai nhưng với những người nông dân quanh năm lam lũ thì lại càng khắc nghiệt hơn. Hy vọng là " sau cơn mưa trời lại sáng", cùng với sự giúp đỡ của nhân dân cả nước người dân miền trung sẽ vượt qua cơn khó khăn này. |
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|





